PHIÊN PHỎM & CÚ XÌ VAN CỐ NÉN

Nghe bảo dạo này đang rộ trend “Mẹ chồng đánh RẮM bắt con dâu nhận thay.” 🙄

Cho vui xin góp thêm phiên bản chị dâu – em chồng trên bàn phỏm: chị dâu thắng bài thì hăng mà bộ phận khí đốt tầm gần cứ phát ra tiếng ‘ÍTttt’ miết… chị dâu còn bắt em chồng nhận giùm cho giữ giá sang chảnh…

Mời cả nhà đọc chuyện hài – xem con em chồng trong truyện có chịu “nghĩa hiệp” nhận dùm không nhé! 🤣💨

PHIÊN PHỎM & CÚ XÌ VAN CỐ NÉN

Cuối tuần, cả nhà quây tròn 4 người: nó, chị dâu và hai ông hàng xóm chí cốt.

Vừa chia bài xong là bà chị dâu đã “vào form” ngay. Bả ăn tới tấp, hốt sạch tiền gà không chừa một xu.

Hai ông hàng xóm đối diện bắt đầu mặt nặng như chì, mắt dán chặt vào bài như đang cố gỡ gạc lại chút danh dự cuối cùng.

Còn nó ngồi kế bên, thấy bà chị cứ cựa quậy, đổi tư thế liên tục – rất không giống phong độ của một kẻ đang nắm thế thượng phong. 🤣

Đúng lúc không khí căng như dây đàn, thì có một thứ khác cũng… căng không kém.

Từ phía chị dâu, phát ra những âm thanh cực khẽ:

— “ÍTttt… ít… ít…”

Nhỏ, dài, méo tiếng. Cái kiểu tiếng bị nén do tư thế ngồi “khóa” hết đường thoát, cứ cố chui qua khe hẹp mà rít lên từng nhịp.

Nó khựng lại đúng một nhịp, trong đầu “sáng đèn” ngay:

“À, rắm nén.

Loại rắm giữ sĩ diện… nhưng lại phản bội chủ nhân bằng âm dấu sắc.” 😭🤣

Chị dâu lúc này cúi gầm mặt xuống bài, môi mím chặt, vai rung bần bật trong tư thế chuẩn của người đang cố tỏ ra:

“Tôi hoàn toàn không liên quan đến sự cố này.”

Nó chịu hết nổi, buông đúng một câu bằng giọng tỉnh như sáo sậu:

— “Thắng từ nãy giờ hốt sạch rồi mà… còn kêu ‘ít’ gì nữa chị?” 😏

Nó nói xong, liếc nhẹ một cái. Hai chị em tự hiểu, còn hai ông hàng xóm vẫn tưởng nó đang nói về tiền gà.

Chị dâu khựng lại, muốn giữ vẻ nghiêm trang mà không nổi. Bả vừa sợ bị hai ông kia đọc vị, vừa phải nén cười trước cái sự “cà khịa” quá đúng thời điểm.

Nhưng khổ nỗi, càng nhịn cười thì “hệ thống” lại càng biểu tình:

— “ÍTtttt…” 😭

Trong đầu nó vừa kịp hiện ra câu bồi:

“Chắc bả đang định phản đối:

‘Thắng nhiều đâu mà thắng… vẫn ít!’” 🤣

…thì đúng lúc đó, một ông hàng xóm quăng cái giọng cay cú xuống bàn:

— “Rút bài nhanh lên!” 😤

Cái câu giục rớt xuống nghe cái “cộp”, làm hai chị em lập tức câm như hến.

Cả hai cúi mặt xuống xấp bài, cười kiểu “nội bộ” – cười đến mức nước mắt muốn trào ra mà vẫn phải giả bộ đang tính toán nước đi thần sầu.

Cái “ÍTttt” kia đang đà hưng phấn, tự nhiên cũng phải… hạ tông theo tiếng quát.

Đúng là: Thắng là chuyện trên bàn, còn ‘kêu ít’ là do cái van của bả bị hở. 😌🤣

Tàn cuộc.

Nó nhìn chị dâu, cà khịa nhỏ:

— “Nay ăn dữ ha… mà vẫn kêu ‘ÍTttt’ miết vậy?” 😏

Chị dâu phì cười, chỉ thẳng vô mặt nó:

— “Tại mày đó!

— Câu ‘thắng mà còn kêu ít’ của mày làm tao nhịn cười muốn chết.

— Mà càng nhịn thì nó càng nén, nó mới xì ra dấu sắc ‘ít… ÍTttt’ hoài vậy đó!” 🤣

Nó ôm bụng, trêu tiếp:

— “Sao chị không thoải mái luôn đi?

— Hai ông kia đang cay cú, chắc có nghe cũng như vịt nghe sấm thôi!” 🤣🤣

Chị dâu liếc sắc, giọng bắt đầu “nhập vai” đạo lý giữ kẽ:

— “À này, mày coi mấy clip trên mạng chưa? Người ta dạy: ‘Nếu người lớn lỡ có xì hơi thì mày là người nhà cũng phải nhận thay.’

Giờ tao là chị dâu mày, lần sau tao mà có lỡ một phát…

thì mày là em chồng, mày phải biết ý mà nhận dùm chị nhé!” 😌

— “Mày nhận dùm cho chị giữ cái giá sang chảnh,

may ra chị thấy mày biết điều, chị còn trả lại tiền gà cho…

hời quá còn gì!” 😌🤣

Nó cười đểu, nhếch mép 😏:

— “Nghe thì cũng có lý… mà mùi quá, em không gánh nổi đâu!

Nhẹ nhàng ‘ÍTttt’ dấu sắc như hôm nay thì còn đỡ,

chứ lỡ bữa nào cái van của chị nó không chịu ‘ít’ nữa,

mà nó chơi cái ‘BẸT’ một phát vang nhà,

em có nhận tới rách họng người ta cũng biết là của ai.” 😭🤣

— “Lúc đó sang chảnh lộ hết, chơi thì chịu đi chị ơi!” 😭🤣

Nó chốt hạ cú cuối về cái “khí chất”:

— “Nên thôi, cùng lắm em giúp chị kéo ghế cái rẹt,

cho tiếng ghế hát át tiếng bom là em đã hết lòng rồi.

Chứ bảo em nhận cái ‘combo’ đó để lấy tiền gà

thì em thà… cháy túi.” 😏

— “Kéo ghế chỉ át được tiếng vang,

chứ không bao giờ át được cái khí chất tỏa mùi khó tả đâu chị ơi!

Thắng bài thì thắng…

chứ đừng để người ta nhớ tiếng ‘ÍTttt’ lâu hơn cả nhớ ai thắng ai thua,

mất giá bà chị dâu lắm à!” 😌🤣

⸻ CHỐT HẠ TỪ BÁC BẢY:

Bác Bảy đứng sau gốc mít nghe tới đó thì rùng mình:

— “Trời đất, đúng là thời đại có khác!

Đứa thì đòi bắt người ta nhận thay, đứa thì đòi dùng ghế làm nhạc nền.

Thôi, lần sau ra sân mà đánh,

chứ cái không khí gia đình này lão chịu không nổi!” 🤣💨

Leave a comment