NOEL

NOEL – ÔNG GIÀ NOEL & MÓN QUÀ BÍ MẬT

Tựa phụ: Xoong thay bát & găng tay bảo vệ… da tay ai? 🎅🏻🍲🧤

🎅🏻 Một mẩu chuyện Noel hư cấu, lấy cảm hứng từ đời sống vợ chồng nói chung 😌

Nhân vật chỉ là “phiên bản tổng hợp” để mọi người cười vui thôi nha.

Hai vợ chồng và một màn “đấu trí” nho nhỏ nhân dịp Noel: tưởng là dằn mặt, ai ngờ cuối cùng lại… 🤣

Mời mọi người đọc thử tới cuối rồi xem mình đứng về phe ai nha. 🎅🏻🤣

Ai đọc xong thấy vui thì chia sẻ cho người khác cùng cười ạ. 🎅🏻🧤🍲

Đêm Noel.

Cốc cốc cốc.

— “Con ơiii… ông già Noel đây…”

Vợ mở cửa. Một “ông Noel” áo đỏ, nón lệch, râu dán xô xệch, ôm hộp quà.

Biết thừa là chồng nhưng vẫn diễn ngoan:

— “Dạ con chào ông.” 😇

— “Ông tặng con gì đó ông?”

“Ông Noel” nghiêm trang, giọng trầm giả:

— “Mở ra đi.” 😌

Vợ mở.

Bên trong: một cái xoong nhỏ.

Vợ ngẩng lên:

— “Xoong…?” 🤨

“Ông Noel” gật đầu, mặt đắc thắng kiểu trao huân chương:

— “Chuẩn.”

— “Xoong này hợp con.”

— “Vừa tay.” 😌

Vợ còn chưa kịp phản ứng, ông bồi thêm:

— “Hồi mới quen, con ăn nhỏ nhẹ, húp canh từng muỗng… tiểu thư lắm.” 😌

— “Còn bữa hôm kia thì…”

Ông rút điện thoại ra, bấm tạch tạch, nhếch mép một cái rồi chìa thẳng:

— “Uizời ơi… tiểu thư trong hình nè.” 😏

Trên màn hình: vợ bê cả cái nồi húp canh ngon lành.

Nhìn cũng hầm hố phết.

Ông chốt, giọng buồn buồn mà cười chết:

— “Tiểu thư đâu còn.”

— “Con nhìn xem có giống công nhân bốc vác tranh tô canh cuối ca không?”😭🤣

— “Nên ông mới tặng con cái xoong mini này.” 😌

— “Đỡ phải ‘đội’ cái nồi to chà bá nữa.” 😏🤣

— “Xoong này dạng bát ô tô phiên bản lịch sự — nâng cấp hình tượng.” 😌

— “Húp vẫn húp… nhưng húp kiểu này nhìn nó… có gu.” 😛

Vợ đứng hình đúng nửa giây. Rồi bật lại:

— “Thì sao?”

— “Tại anh lười rửa chén!” 😌

— “Em húp luôn cho đỡ bày!”

Vợ giật phắt cái râu Noel rẹt:

— “Thôi khỏi Noel ông nội.” 😏🤣

— “Đóng vai cho sang, còn rửa chén thì trốn!” 😤

Vợ khoanh tay, nhắc “lời tán tỉnh năm xưa”, bắt chước giọng chồng ngọt lịm:

— “Để đó anh làm cho… anh sợ hư da tay em lắm…” 😌

Rồi về giọng thật:

— “Giờ anh sợ hư da tay em tới mức… né luôn cái bồn rửa.” 😭🤣

Chồng cười đểu, lộ giọng đời thường:

— “Anh đoán trước hết rồi.” 😏

— “Nên…”

Ông thò tay vào hộp, làm màu như MC trao giải, mặt đắc thắng level max:

— “Tèn… tén… ten…” 🎶😏

— “Gói bảo hiểm da tay cấp 1.”

Ông lôi ra: một đôi găng tay mới tinh, đưa rất tình cảm:

— “Đeo vô khỏi hư da tay nha.” 🧤🥰

Vợ cầm lên nhìn tem: size L.

Trong khi tay vợ: size S.

Vợ cười hiền mà hiểm:

— “Ui.” 😇

— “Quà em nhận hết.”

— “Xoong nhỏ: xinh.” 😌

— “Găng tay…”

Vợ đưa ngược lại cho chồng:

— “Em tặng lại anh Noel nè.” 🤣

— “Size L này… vừa tay anh luôn.”

— “Anh đeo vô rửa chén cho khỏi hư da tay nha…”

— “…chọn khéo ghê cơ.” 😭🤣

Vợ nghiêng đầu:

— “Khéo tới mức… em nghi anh mua cho anh từ đầu.” 🤣

Chồng đứng hình.

Vợ chốt câu ngọt mà đau:

— “Quà ‘khỏi hư da tay’… đúng thật.”

— “Nhưng là khỏi hư da tay anh đó, ông nội.” 😭😂

Chồng vớt vát:

— “Chắc… bà bán hàng đưa nhầm size!” 😭

Vợ ôm xoong, phán nhẹ:

— “Ừ.”

— “Nhầm sao mà nhầm đúng size tay anh.” 😌🤣

— “Chốt lại Noel này: em được xoong mini khỏi ‘đội nồi’…” 😏🤣

— “…còn anh được găng tay size L vừa khít để… rửa chén cho đúng vai.” 🧤😭

Khí thế “tèn tén ten” đang hừng hực trong đầu anh tắt cái bụp,

combo xoong – hình – găng là tay anh tính dùng để dằn mặt vợ…

quay ngoắt thành gói khuyến mãi “chồng rửa chén full-time”. 😭🧤

P.S. – Sáng hôm sau

Vợ thấy chồng đứng rửa chén.

Đeo đúng đôi găng tay hôm qua.

Vừa rửa vừa cười một mình.

Vợ đi ngang, ôm từ phía sau, thì thầm:

— “Ừ…”

— “Vậy là ngày xưa em chọn đúng rồi.” 😌

— “Hốt đúng hàng.”

— “Hốt đúng… ông nội Noel.” 😭🎅🏻

Chồng khựng một nhịp… rồi rửa kỹ hơn hẳn. 🧤🤣

Leave a comment