Một giấc ngủ trưa bay màu tư cách làm người

HỌC ĐẠI HỌC LÀM GÌ KHI CHỈ CẦN MỘT GIẤC NGỦ TRƯA LÀ MẤT HẾT TƯ CÁCH LÀM NGƯỜI? 😭🤣

9h30, vừa xong tiết đầu. Nó lững thững ra ghế đá hít thở khí trời cho ra dáng sinh viên ưu tú. Dự định nghỉ 2 phút thôi, ai dè trời mát, gió hiu hiu, đôi mắt nó… nhíp lại rất lịch sự. Lịch sự tới mức nó không kịp phản đối cái sự “sập nguồn” mang tính hệ thống này. 🤣

Nó tỉnh dậy bằng một cú giật mình kịch trần địa chất. Chưa kịp định thần đã thấy… ướt ướt ở mép. Nó đưa tay lên chạm nhẹ một cái rồi đứng hình:

— “Mẹ kiếp! Cái gì thế này? Ướt ở mép! Chết cha rồi!” 💀

Não nó bật ngay chế độ Tòa án nhân dân: Xong! Mày vừa há miệng hứng nắng và… chảy nước dãi ngay giữa sân trường rồi con ạ! 😭🤣

Nó ngồi bật dậy, liếc vòng quanh xem có “camera chạy bằng cơm” nào không. Sân vắng, nhưng trong đầu nó tự chạy trailer phim kinh dị: Chắc nãy mình há miệng kiểu con cá ngáp… ai đi ngang nhìn một phát là ghi danh sử sách luôn! 😭🤣

Nó phi vào toilet như chạy trốn nhân phẩm. Soi gương. Và đúng như định mệnh muốn “Check-var”: Một vệt trắng hơi khô nằm ngay ngắn ở mép. Bằng chứng thép, đóng dấu bản quyền không chối vào đâu được.

Nó vừa lau vừa mắng thầm: “Người ta ngủ dậy đẹp kiểu Hàn Quốc… còn mình ngủ dậy đẹp kiểu… viền phấn rôm.” 😭🤣

Lau xong, nó vuốt tóc, chỉnh áo, cố dựng lại thần thái sang chảnh: “Mình chỉ hơi mệt. Mình không hề bị đời bêu rếu. Mình vẫn ổn!” 💅

Nó lấm lét bò vào lớp, mặt căng như vừa qua biên giới:

— “Em xin phép cô… em vào học ạ…”

Cả lớp đồng loạt lia cam về phía nó. Cái ánh nhìn đó thề là kiểu: “Ủa sao con nhỏ này vô mà lén lút như ăn trộm vậy?”, “Sao nó ngồi xuống cái là lấy tay che miệng khít rịt vậy?” 😭🤣

Nó mở vở ra… thực ra là mở một bầu trời sang chấn. Tay che miệng theo phản xạ, trong đầu chạy dòng chữ LED rực rỡ:

“Học đại học để làm gì… khi chỉ cần một giấc ngủ… là bay màu tư cách làm người?” 😭🤣

📌 GÓC NHÌN BÁC BẢY:

Bác Bảy tưới cây gần đó lắc đầu phán: “Trời đất, học hành chi mà há miệng hứng nắng vầy con? Ngủ kiểu này có ngày… con ruồi nó tưởng cái hang nó vô nó làm tổ luôn đó nghen!” 🤣💨🪰

Tác giả: Mai Phương

Câu chuyện về một vệt “phấn rôm” định mệnh… Có bao giờ bạn tỉnh dậy và nhận ra liêm sỉ vừa mới “đăng xuất” ngay giữa thanh thiên bạch nhật chưa? Đọc để thấy cái thực tại “ướt ở mép” nó kịch trần địa chất đến thế nào! 😌💅

Leave a comment