ĐẶC VỤ RUỒI TẬP2

🪰 ĐẶC VỤ RUỒI – TẬP 2: BẢN KIỂM TOÁN NHÂN PHẨM 0 ĐỒNG

MỞ ĐẦU: AI CHƯA ĐỌC TẬP 1 THÌ QUAY VỀ TẬP 1 (14/2) ĐỂ HIỂU NHA 😌

Tóm tắt nhanh:

• Mạnh (Vỉ Đập Ruồi) – nam chính với cú phẩy tay định mệnh.

• Trinh – bồ cũ, “đăng xuất” ngay khi vớ được cái cớ bị tát.

• Linh – nữ chính, chuyên gia “tất toán” hiện trường 0 đồng. 😌🍫🌹

🎬 MỞ MÀN: MẠNH & CỤC TỨC MÙNG 5 🧧😤

Valentine xong, Trinh “đăng xuất” không dấu vết.

Tối đó về phòng trọ, Mạnh nằm mà không tài nào ngủ được. Trong đầu cứ tua đi tua lại: rõ ràng mình chỉ định đưa tay phẩy nhẹ con ruồi… đúng cái tích tắc Trinh quay mặt lại… thế là dính chưởng! 💥

Nghĩ lại, Mạnh tức kịch trần:

— “Mẹ kiếp… mình buột miệng bồi câu ‘tưởng tay là vỉ đập’ cho bớt căng, ai dè nó bấu luôn vào đấy làm cớ ‘bạo hành’ rồi chuồn sạch liêm sỉ!” 😤

Mạnh không tiếc người. Mạnh tiếc 2 năm đổ vào đấy cả tâm huyết lẫn tiền bạc. Xe máy mấy chục củ chỉ là một phần; cộng dồn hoá đơn mỹ phẩm, chuyển khoản, quà cáp… tính sơ sơ cũng bay màu mấy trăm củ.

— “ Con này khôn thật nó biến mất gọn lỏn chỉ vì một cú phẩy tay hụt và một câu vô tri của mình. Không thể để nó nuốt trôi ngon lành như chưa từng có chuyện gì xảy ra được!” 😌🧾💸

Mùng 1 Tết đã định gọi cho nó một trận… rồi thôi, Mạnh tặc lưỡi: cho nó ăn Tết yên ổn. 🧧😌

Tới sáng mùng 5, cục tức vẫn còn nguyên seal. Mạnh cầm điện thoại lên nhắn đúng một tin kiểu “đóng dấu”:

— “Trinh. Chiều nay rảnh ra quán cũ giúp anh tí. Anh đưa em một món quà nhỏ. Xe em nhận rồi, tên em rồi — anh không đòi gì hết. Gặp đúng 5 phút rồi ai về nhà nấy.” 😌🧾

🎬 TÂM LÝ BÀ TRINH: CÁI “NHƯNG” SÁNG HƠN MÀN HÌNH 🎁😏

Trinh đang lướt mạng, tin nhắn nhảy lên. Cô đơ đúng 0,5 giây:

— “Rõ ràng mình đang muốn chia tay mà chưa biết kiếm cớ gì cho nó ‘sạch’, tự nhiên thằng này tát trúng má mình. Đúng là trời cứu! Đau thì không đau mấy, nhưng cứ làm mình làm mẩy lên cho đủ cớ mà đường ai nấy đi. Thế là xong, xe mình đứng tên, liêm sỉ mình vẫn nguyên!” 😌💅

Giờ nó nhắn lại? Hệ điều hành cảnh giác bật lên ngay: “Đòi xe à? Hay đòi tiền?” 😑

Nhưng đọc tới câu: “Anh không đòi gì… Anh đưa em một món quà nhỏ”, Trinh khựng lại. Liêm sỉ rò rỉ ngay lập tức:

— “Quà? Ờ… quà thì tội gì không lấy. Nó bảo không đòi xe rồi thì chắc là quà chia tay thật. Đi lấy xong quà rồi về, không có lần hai!” 🎁😏

Cô gõ lạnh tanh:

— “Được. 3h chiều. Nhưng anh đừng có giở trò bạo hành lần nữa đấy!” 😤

Mạnh nhếch môi:

— “Giở trò là nghề ruồi. Tao nghỉ nghề rồi. Giờ tao chỉ ‘tặng’ sự thật thôi!” 🪰🧾

🎬 CẢNH 2: LINH & HỆ ĐIỀU HÀNH “BẮT WIFI DRAMA” 📡☕️

Quán cà phê cũ. Linh ngồi bàn sát vách, trông thì có vẻ ngồi cho yên, nhưng thực chất là tai đang mở hết công suất để bắt wifi drama toàn vùng. 😌📡

Cửa mở. Mạnh bước vào. Linh nhận diện khớp lệnh ngay:

— “Ơ… lại ông nội vỉ đập ruồi hôm bữa. Mùng 5 Tết rồi mà kịch của lão này vẫn chưa chịu hạ màn à?” 🪰😳

Mạnh đặt cái hộp giấy hồng sến xuống bàn như đặt… hồ sơ đối soát nợ nần. Linh liếc cái hộp rồi nhảy số khét lẹt:

— “Nhìn cái mặt lão kia lạnh như inox, không giống đi xin lỗi nhen.”

— “Cái mùi này… kiểu ‘chốt sổ’ rồi!” 😭🤣

Linh nhấp ngụm trà, thầm chốt: “Phen này có biến to. Ngồi im mà lượm hiện trường tiếp thôi!” 🍵😏

🎬 CẢNH 3: TRINH TỚI — MẶT LẠNH, TAY NÓNG (VÌ “MÓN NHỎ”) 🎁😏

Trinh bước vào. Áo đẹp. Mặt lạnh. Nhưng mắt liếc thẳng cái hộp.

Ngồi xuống, giọng vẫn cứng để khỏi mất giá:

— “Anh gọi tôi ra làm gì? Nói trước: anh mà kể lể thì khỏi.” 😤

Mạnh gật đầu, giọng đều đều:

— “Anh không kể. Anh đưa cái này. Mở ra.” 😌

Trinh bóc nhanh như mở flash sale, vẫn cố tỏ ra “không ham”.

Ở góc bàn, Linh nhìn mà thầm chốt: “Tham quà mà còn đóng băng mặt.” 😭🤣

🎬 CẢNH 4: BUNG SEAL — MẶT NẠ HÀN XÌ LÊN SÀN (MẠNH BỒI ĐỀU) 🎭🛠️

Cạch. Một cái mặt nạ hàn xì lù lù hiện ra.

Trinh đứng hình đúng 0,5 giây, mặt đỏ gay:

— “Anh đưa cái quái gì thế này?!” 😤

Mạnh nhìn cái mặt nạ, trong đầu bật lại đúng một đoạn đời: hồi còn yêu, cứ dăm bữa nửa tháng Trinh lại nhắn “Anh ơi thanh toán hoá đơn mặt nạ vài triệu giúp em với”, bắt chuyển khoản ngay như phí bảo trì mặt tiền. Nghĩ tức! 😂

Mạnh lật cái mặt nạ lên, gõ cộc cộc xuống bàn như gõ biên bản:

— “Anh tặng em mặt nạ collagen bản công nghiệp.” 🪰😌

Trinh trợn mắt:

— “Collagen cái gì?! Đây là đồ thợ hàn mà!” 😱

Mạnh vẫn không chớp mắt, giọng… dai:

— “Ừ. Nhưng phiên bản này xịn: chống bụi, chống nắng, chống luôn ruồi muỗi.” 😌🧾

— “Đỡ phải bôi bôi trát trát cái mặt hay để ruồi bu kia.” 🪰😏

— “Dùng một lần cho cả đời.”

— “Nên sau này ai yêu em thì khỏi phải thanh toán hoá đơn mặt nạ nhen!” 😌💸

Trinh nghẹn họng, mặt biến sắc địa chất:

— “Anh bị hâm thật rồi!” 😤

Mạnh nhếch môi:

— “Hâm đúng.”

— “Hâm mới mất mấy trăm củ cho em.”

— “Chứ anh mà tỉnh… anh lượn lâu rồi!” 💸🪰

— “Kéo dài nữa chắc bay màu mấy tỷ.”

— “Thôi. Chốt sổ.” 😌

Lão hất nhẹ cái mặt nạ về phía Trinh:

— “Đeo thử đi.”

— “Đeo vào là che được cái mặt bên trong của em đấy!” 🪰😭🤣

Trinh tức run, đứng bật dậy quay phắt đi thẳng. Quán im phăng phắc.

🎬 CẢNH 5: KHI HAI “HỆ ĐIỀU HÀNH” ĐỐI SOÁT NHAU 📡☕️

Linh từ phòng vệ sinh bước ra, trong đầu lẩm bẩm: “Ông này nói chuyện khôn phết, nghe như đang đóng biên bản. Chắc chắn cay vụ tiền chứ hiền gì.” 😭🤣

Vừa quay lại bàn, Linh đã thấy lão Mạnh lững thững đứng đó, mắt đầy “sỏi”:

— “Ơ… nhìn kĩ mới thấy cái dáng này quen quen. Bữa trước thấy anh chạy là em lấy hoa và socola tự nhiên như người nhà rồi…”

— “Mà nay anh quay lại thấy mặt nạ vẫn nằm kia…”

— “Em chê quà collagen 0 đồng này à?” 😏🎭

Linh nhếch môi:

— “Cái vụ mặt nạ sắt này anh nghiên cứu dữ nhen! Nhưng tôi không có nhu cầu xài đồ thợ hàn, anh đừng có mơ!” 😤

Mạnh tỉnh bơ:

— “Ừ. Kinh nghiệm bị đòi thanh toán hoá đơn nhiều nên nghiên cứu kỹ cho đỡ tốn tiền ngu.”

— “Nhưng mặt em sáng, không cần đeo.”

— “Cái đó chỉ để che cái mặt hay bị ruồi đậu thôi.” 😌🧾

Linh nheo mắt:

— “Ồ… thì ra vụ ‘vỉ đập ruồi’ hôm trước là lên đồng cố tình… hay bệnh lý?”

— “Tôi chắc phải nghiên cứu tiếp nhen!” 😒💅

Mạnh chốt hạ:

— “Rất vui nếu em chịu nghiên cứu.”

— “Anh tạo điều kiện tối đa: cho em gặp anh mỗi ngày để lấy tư liệu soi.”

— “Giờ anh không đập nữa…”

— “anh chỉ tính đi úp sọt thôi.” 😏🧺

Linh xách túi cười khẩy:

— “Thế anh lo mà đan cái sọt cho chắc vào, chứ sọt thủng thì ‘úp’ bằng niềm tin à?” 😒💅

Mạnh đuổi theo sát nút:

— “Sọt nhà anh đan bằng thép xịn nhen em! Để xem hôm nay em có ‘đăng xuất’ nổi không!” 🧺🏃‍♂️💨

👴 BÁC BẢY CHỐT SỔ – CÁI DUYÊN MÙNG 5 🧧✨

“Cha mạ ơi! Coi thằng Mạnh nó tặng món quà ‘lạ lùng’ để chốt sổ chuyện cũ kìa. Thôi thì trăm củ coi như học phí để nhẹ cái lòng nhen mấy con. Còn cái sọt thép xịn này, bác thấy lại là cái duyên mới với con nhỏ Linh hóng hớt nhen!” 🤣🍵

“Chốt sổ mùng năm, nợ trả xong,

Mặt nạ hàn xì… nhẹ nỗi lòng.

Sọt thép xịn đan… chờ bén ý,

Duyên tình ‘đối soát’… có nên không?” 👴☕️🧺✨

Leave a comment