
TẬP 14: TỔNG TÀI “BÙNG KÈO” SĨ DIỆN – KHI VÔI VỮA GẶP CHÂN TÌNH
(Tưởng đâu trát tường là khổ, ai dè anh Tuấn lại muốn trát cả đời vì được “đối soát” tình cảm ngay tại công trường nhen các bác! ![]()
)
CẢNH 1: CHIẾN THẦN HĂNG MÁU
Trưa mùng 11, Tuấn hí hửng chìa tin nhắn “truy nã” của Nam cho Trang xem để dò xét thái độ. Trang chỉ liếc qua rồi buông một câu xanh rờn:
— “Thì chiều anh qua làm nốt đi, đàn ông nói được làm được nhen!” ![]()
![]()
Chỉ cần một câu “lệnh” đó, tổng tài như được tiếp thêm 200% công lực. Tan làm, Tuấn phi thẳng về nhà, “đăng xuất” bộ vest bóng lộn, nhảy phắt vào bộ đồ thợ hồ định mệnh để sang nhà Nam “tất toán” nợ nần.
CẢNH 2: CẨU LƯƠNG & ĐỘNG LỰC TÌNH YÊU
Tới nơi, Tuấn lại hì hục trộn hồ, trát tường. Trong khi đó, “chủ thầu” Nam thì ngồi cạnh người yêu, bóc nho đút cho nhau ăn hớn hở như đang đi nghỉ dưỡng. ![]()
![]()
Tuấn vừa quệt mồ hôi vừa lẩm bầm:
— “Ráng lên Tuấn ơi… Chát nốt mảng này là khớp lệnh tự do, thoát kiếp làm thuê không công!” ![]()
![]()
Đang làm thì tiếng xe quen thuộc dừng trước ngõ. Trang bước vào. Thấy người yêu mình lấm lem vôi vữa từ đầu tới chân, còn ông anh họ thì “ngồi mát bát vàng”, Trang thấy thương kịch trần địa chất. Không nói nhiều, cô xắn tay áo đi thẳng tới đống gạch:
— “Để em đứng đây với anh cho lẹ nhen, cần gì thì anh nói em phụ.” ![]()
![]()
Tuấn nghe xong mà lòng nổ pháo hoa. Có bồ đứng cạnh, tay bay của lão múa như rồng lượn, năng suất tăng vọt mấy level. Lão còn nảy ra ý đồ cực kỳ “vô tri”:
— “Hay là mình trát chậm lại chút nhỉ? Giả vờ chỗ này chưa phẳng để Trang đứng đây với mình lâu thêm chút nữa?” ![]()
![]()
CẢNH 3: KHI “MÁY QUÉT” CỦA TRANG VÀO CUỘC
Nhưng khổ nỗi, có động lực tình yêu nên tay nghề thăng hoa quá mức, mảng tường xong nhanh hơn dự kiến. Tuấn nhìn bức tường phẳng lì mà lòng đau như cắt:
— “Cha mạ ơi… sao mình làm nhanh dữ vậy trời! Chưa kịp tận hưởng hết hơi ấm đã xong việc rồi!” ![]()
![]()
Bên kia, Trang bắt đầu quy trình “đối soát” ông anh họ sống lỗi. Cô kéo Nam ra một góc, mặt lạnh như tiền:
— “Anh Nam! Anh vừa vừa phải phải thôi nha. Anh ‘bào’ sức người ta thế là đủ rồi. Từ giờ đừng có mà bắt nạt anh Tuấn nữa nhen, không là em tất toán tình anh em với anh luôn đó!” ![]()
![]()
Nam đứng hình 3 giây, rồi cười đểu:
— “Trời đất ơi… chưa cưới mà anh họ đã mất giá thế này sao?” ![]()
CẢNH 4: SỰ THẬT TÀN NHẪN CỦA CHỦ THẦU
Thấy tường đã xong, Nam mới vỗ vai Tuấn cười khà khà:
— “Mày thấy chưa Tuấn? Tao mà nói toẹt ra cho hai đứa mày làm lành sớm, thì mảng tường này ai trát cho tao?” ![]()
![]()
Tuấn khựng luôn, cái bay suýt rơi:
— “Ủa! Vậy là mày cố tình ém thông tin để bào sức lao động của tao suốt mấy bữa nay hả Nam?” ![]()
Nam nháy mắt đắc ý:
— “Phải có ‘nút thắt’ thì mày mới có kết quả đẹp chứ! Coi như tao có công lớn làm mối nhen con!” ![]()
Trang thong thả bước tới, khoanh tay liếc cả hai ông nội:
— “Thôi, hai anh giải tán giùm em đi. Một ông thì bớt sống ảo, một ông thì bớt lươn lẹo. Thế giới này mới bình yên được!” ![]()
![]()
![]()
BÌNH LUẬN CỦA BÁC BẢY:
“Cha mạ ơi, tui nói thiệt nhen, đúng là ‘vỏ quýt dày có móng tay nhọn’!
Thằng Nam thâm thúy tới đâu cũng không qua nổi cái ‘mắt thần’ đối soát của con Trang. Tuấn ơi, lỗ công thợ hồ nhưng được ‘lệnh bảo kê’ của phu nhân là thắng đậm rồi nhen con!
Trát tường xong… tình lại lên,
Anh họ khôn lỏi… đứng bên cười trừ.
Sống ảo giờ dẹp… từ từ,
Làm người thật việc… cho đời nở hoa! ![]()
![]()
”
Tác giả tôi xin ngồi hóng tiếp: sau hôm nay, anh Tuấn có được đưa Trang về để phụ mẫu đỡ lo chưa, hay là…,
Leave a comment