
TẬP 13: CHIẾN DỊCH KHAI XUÂN & CÚ TẤT TOÁN LIÊM SỈ TẠI TỌA ĐỘ PHÒNG TRỌ
Trưa mùng 10, tại công ty, Tuấn suýt ngã ngửa khi thấy Trang chủ động đi ngang qua bàn mình, nở một nụ cười tươi rói như hoa mùa xuân. Không còn cái vẻ “băng giá kịch trần” mấy bữa trước, Trang còn khẽ gật đầu khi Tuấn lắp bắp mời đi ăn trưa. Buổi trưa hôm đó, hai đứa ngồi đối diện, Tuấn sướng đến mức cảm giác như mình vừa “trúng số độc đắc” tình cảm. Thấy thời cơ đã chín, lão đánh bạo:
— “Tối nay… cho anh qua nhà em chơi nhen? Anh không mua trà sữa nữa đâu, em thích ăn gì để anh mua?” ![]()
![]()
Trang nhìn lão, mắt lấp lánh sự tinh quái nhưng giọng vẫn ngọt ngào:
— “Thôi, nhắc đến trà sữa là em cũng thấy… sợ rồi! Anh không cần mua gì đâu, cứ sang là được rồi!” ![]()
![]()
Tuấn nghe xong mà lòng phơi phới, trong đầu tự vẽ ra cảnh “khớp lệnh” lãng mạn kịch trần.
Tối mùng 10, Tuấn tắm rửa sạch sẽ, diện bộ đồ bảnh bao nhất, xịt nước hoa thơm phức, tóc tai vuốt keo bóng lộn như tổng tài thực thụ. Lão phi thẳng tới phòng Trang, hai đứa đang ngồi trong phòng đang lúc tình cảm “lên hương”, không khí ngọt ngào vừa mới chớm… thì cửa phòng bị đập rầm rầm. Trang mở cửa, chị hàng xóm tót ngay vào, mặt buồn rười rượi, bắt đầu bài ca than vãn:
— “Trang ơi là Trang! Thế là hôm nay tròn 3 ngày cái anh đại gia không mang trà sữa tới cho chị rồi em ơi! Chắc người ta thấy chị giữ giá quá nên lặn mất tăm rồi!” ![]()
![]()
Chị thở dài nói tiếp:
— “Chiều qua chị cứ tưởng ảnh xuất hiện rồi, ai dè mở cửa ra lại là cái gã thợ hồ đi lạc đường hay đi trát tường cho ai ấy, nhìn nhem nhuốc vô tri hết sức hà! Làm chị mừng hụt muốn nội thương luôn!” ![]()
![]()
![]()
Tuấn ngồi bên trong, nghe tới hai chữ “thợ hồ” mà mặt đỏ tía tai, ngượng chín cả người, chỉ muốn lấy cái gối che mặt lại cho xong. Liêm sỉ lúc này đúng là đang “tất toán” không phanh ngay trước mặt crush! ![]()
![]()
Chị hàng xóm lúc này mới ngó vào trong, thấy Tuấn bảnh bao quá thì sáng mắt lên:
— “Ủa, bạn trai em hả Trang?”
Trang chỉ mỉm cười, cái điệu cười làm Tuấn lạnh sống lưng. Chị hàng xóm tiến lại gần, cứ nheo nheo mắt nhìn Tuấn từ đầu tới chân rồi lẩm bẩm một câu xanh rờn:
— “Ơ… nhìn cậu này quen quen dữ thần nhen. Chị thấy gương mặt này ở đâu rồi mà… nghĩ mãi không ra. Lạ thiệt!” ![]()
![]()
Tuấn lúc này tim đập thình thịch, tay chân thừa thãi, chỉ biết cười gượng gạo trong khi trong lòng đang gào thét: “Đừng có truy xuất dữ liệu nữa chị ơi, em lạy chị!” ![]()
Chị hàng xóm vẫn cứ ngờ ngợ nhìn Tuấn, nhưng thấy Trang có vẻ bận nên đành tặc lưỡi:
— “Thôi chị về nhen! Chắc ông đại gia trà sữa đi công tác xa rồi em nhỉ? Chứ đời nào lại bỏ rơi chị 3 hôm nay!” ![]()
![]()
Trang tiễn chị ra tận cửa, không quên nói nhỏ một câu đầy thâm thúy:
— “Dạ chắc vậy á chị! Mà thôi, lỡ đại gia không về thì mai em đãi chị một bữa trà sữa bù nhen, chị đừng buồn nữa!” ![]()
Chị hàng xóm nghe “đãi trà sữa” là cười híp mắt rồi đi thẳng. Trang quay vào phòng, đóng cửa cái “rụp”. Lúc này Tuấn mới dám thò cái mặt đỏ tía tai ra khỏi góc phòng, giọng mếu máo như đứa trẻ bị bắt quả tang ăn vụng:
— “Trời ơi… tại em hết đó Trang! Tại em lạnh lùng quá nên anh mới phải giả bệnh để bùng kèo thằng Nam, rồi bám đuôi theo em tới tận đây… Ai dè dãy phòng trọ này cái cửa nào cũng giống hệt nhau, làm anh treo nhầm tọa độ tới hai lần luôn!” ![]()
![]()
Tuấn vò đầu bứt tai, liêm sỉ lúc này đúng là “âm vốn” kịch trần địa chất:
— “Em ác quá mà! Em biết anh treo nhầm mà không thèm nói, để giờ anh không còn chỗ nào để chui luôn đây này!” ![]()
![]()
Trang nhìn bộ dạng “tổng tài dính xi măng” đang hờn dỗi, cô bật cười giòn tan nhưng giọng vẫn không quên bồi thêm một cú chốt:
— “Cho chừa! Cho chừa cái tật nói dối với sĩ diện hảo nhen chưa! Từ giờ mà còn ‘điêu toa’ nữa là em cho chị hàng xóm ‘nghiệm thu’ anh luôn đó!” ![]()
![]()
![]()
Tuấn nghe xong chỉ biết câm nín. Trang nhìn cái mặt tiu nghỉu của lão, cuối cùng cũng mềm lòng hơn một chút: “Thôi, ngồi im đó, em đi pha mì cho mà ăn.”
Lần đầu tiên trong đời, Tuấn hiểu sâu sắc rằng: trà sữa có thể treo nhầm, nhưng liêm sỉ mà treo nhầm chỗ thì hậu quả cực kỳ lâu dài. Từ nay phải tất toán sạch cái nết sống ảo, không thì có ngày bị chị hàng xóm gọi đúng tên nghề luôn!
LỜI BÌNH CỦA BÁC BẢY:
“Cha mạ ơi, tui nói thiệt nhen… cái thằng Tuấn ni đúng là cái giống ‘sĩ diện hão’ kịch trần địa chất! Tưởng xịt nước hoa thơm phức sang phòng con Trang định ‘nghiệm thu’ hạnh phúc, ai dè đụng ngay mụ hàng xóm vào ‘truy xuất’ dữ liệu. Cái đoạn mụ bảo thấy ‘anh thợ hồ nhem nhuốc tội nghiệp’, chắc cái liêm sỉ của thằng Tuấn nó ‘đăng xuất’ luôn khỏi trái đất rồi nhen con! kkk. ![]()
![]()
Tui ưng nhất cái nết con Trang, nó biết tỏng hết mà nó cứ để cho diễn, đợi đến lúc đông đủ nó mới lôi ra ‘tất toán’ một thể. Thôi thì ăn tô mì tôm Trang pha cho nó tỉnh cái người nhen Tuấn, từ nay bỏ cái thói sống ảo đi cho Bác Bảy nhờ! ![]()
![]()
![]()
”
Với tư cách tác giả, tôi xin xác nhận: tối nay ông Tuấn không mất người yêu… nhưng mất sạch liêm sỉ. ![]()
![]()
Leave a comment